Premier League năm ấy, đứa trẻ đã òa khóc khi trước mắt là điều tội tệ nhất của cậu.

Etihad đêm buồn

2011/2012 mùa năm đó Man City lên ngôi vương giải đấu cao nhất nước Anh. Thành thực mà nói kí ức cảm xúc nhất của tôi, là một fan Man đỏ lại chính là những trận đấu vòng đấu cuối. Mùa giải năm đó, nhà đài còn phát sóng ngoại hạng ở truyền hình cáp, tôi may mắn có cơ hội xem trọn vẹn. Vòng 38, mùa 11/12, Đội bóng ruột của tôi Man Utd bước vào vòng cuối với tâm thế của 1 người không nắm quyền tự quyết, Man City đang cùng bằng điểm nhưng về hiệu số (yếu tố xét thứ 2) thì vượt trội hơn hẳn. Cả 2 đều phải gặp những đội yếu hơn, Mu đá sân khách của Sunderland, Man city tiếp QPR ở Etihad. Nhưng một tình yêu lớn, tôi luôn tự tin Mu sẽ giành chức vô địch.

Nghĩ lại năm đó, thứ đầu tiên tôi nghĩ đến chính là chiếc điều khiển và nút chuyển giữa hai kênh hoạt động liên tục, cứ dăm phút một lần hoặc khi thời gian bóng chết bên này lại chuyển sang bên kia, cứ như thế cho đến gần cuối trận. Một cậu bé xem bóng đá! Mu dẫn trước 1-0 rồi, Rooney ghi bàn; còn Man City đang bị dẫn ngược 1-2. Đồng hồ đã điểm phút 90, “ Đầu hàng đi những Aguero, Toure, Silva , chúng tôi mới là những người vô địch ”.

Và rồi chuyện tồi tệ nhất đã xảy ra, Dzeko đánh đầu ghi bàn, từ vui vẻ hân hoan chuyển sang thấp thỏm lo âu, tôi không dám tưởng tượng gì nữa. Ít phút sau, Aguero ghi bàn quyết định, choáng váng, không cất nổi tiếng, lặng nhìn lên TV, cảm giác như bị đánh gục hoàn toàn. Khóc, tôi đã khóc. Nức nở. Tôi được chứng kiến “Munich 1999” hay sao, đau đớn thay lần này chính đội bóng tôi yêu lại sắm vai kẻ thất bại.

kun aguero

Lần đầu tiên trong đời của cậu bé, bóng đá lại bi kịch như vậy.